Đi nghỉ mát cùng bồ và vợ

Bồ và vợ

Có anh chàng vừa có vợ lại vừa có ''bồ'' ở cùng cơ quan. Một lần đi nghỉ mát, vì có vợ đi cùng thành thử anh ta không thể sang gặp cô bồ được. Còn cô bồ cũng cảm thấy cô đơn, buồn tình rồi hát:

- ''Thuyền ơi có nhớ bến chăng. Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền"

Anh chàng nghe thấy cũng hát vọng sang giãi bày:

- ''Thuyền đây đã dựng cột buồm. Ngặt vì một nỗi đồn tuần bên sông''

Cô bồ hiểu ý nhưng muốn mách nước, liền hát:

- ''Đồn tuần thì mặc đồn tuần. Đóng thuế một lần rồi nó cho đi''

Anh chàng nghe vậy, buồn bã trả lời ngao ngán:

- "Vốn liếng anh có ra gì? Nếu mà đóng thuế còn chi cột buồm?".

Vợ là đại ca

Để vợ lên đầu

Là trường sinh bất tử

Đánh vợ nhừ tử

Là đại nghịch bất đạo

Vợ hỏi mà nói xạo

Là trời đất bất dung

Chê vợ lung tung

Là ngậm máu phun người

Gặp vợ mà không cười

Là có mắt không tròng

Để vợ phiền lòng

Là chu di tam tộc

Vợ sai mà hằn học

Là trời đánh thánh đâm

Vợ gọi mà ngậm câm

Là lòng lang dạ sói

Để vợ nhịn đói

Là tội nhân thiên cổ

Để vợ chịu khổ

Là bất tài vô dụng.

Thanh Trâm
(Dân Việt)

Viết ý kiến